Các nhà phát triển dự án buộc phải từ bỏ các khoản đầu tư EB-5 của Trung Quốc bởi những hàng dài đang chờ đợi Visa - Cổng thông tin đầu tư định cư quốc tế

Các nhà phát triển dự án buộc phải từ bỏ các khoản đầu tư EB-5 của Trung Quốc bởi những hàng dài đang chờ đợi Visa

0 897

Chương trình EB-5, trong nhiều năm là nguồn vốn đáng tin cậy cho các nhà xây dựng ở Miami, New York và các thành phố lớn khác của Hoa Kỳ, đã bị bao vây bởi việc gian lận hồ sơ , sự chờ đợi lâu và không chắc chắn.

Các nhà đầu tư Trung Quốc, chiếm 85% tổng số nhà đầu tư EB-5, hiện đang phải đối mặt với thời gian chờ đợi 15 năm kể từ khi họ nộp đơn yêu cầu cho tới khi họ nhận được thẻ xanh. Với sự tồn đọng như vậy, các nhà phát triển đang chuyển sang các nhà đầu tư ở các nước khác – hoặc từ bỏ hoàn toàn nguồn vốn EB-5.

Nhờ luật liên bang năm 1990 đã tạo ra chương trình EB-5, những người nước ngoài giàu có có thể đầu tư 1 triệu đô la vào các dự án của Mỹ – và chỉ 500 nghìn đô la trong “khu vực trọng điểm tạo việc làm” – tạo công ăn việc làm và đổi lại, nhận thẻ xanh cho chính họ và gia đình họ các thành viên. Đặc biệt là kể từ khi cuộc Đại suy thoái, Miami đã là một nam châm thu hút tiền đầu tư EB-5: nó là một điểm đến hấp dẫn cho người nước ngoài, và có rất nhiều khu phố phù hợp với dự luật cho các dự án đủ điều kiện.

Trong nhiều năm, Trung Quốc đã dẫn đầu trong số lượng các ứng viên EB-5. Ngay cả khi quá trình diễn ra suôn sẻ, có thể mất bốn năm kể từ khi đăng ký cho đến khi có được thẻ xanh. Nhưng không có quốc gia nào được phép nhận hơn 7% thị thực EB-5 được cung cấp, và Trung Quốc là nước đầu tiên đạt được giới hạn đó.

“Sự thay đổi” ảnh hưởng đến mọi dự án mà mọi người đang làm việc, “Ronnie Fieldstone, một luật sư của Saul Ewing Arnstein & Lehr, người thường xuyên đại diện cho các nhà phát triển hoặc các trung tâm vùng giúp đối chiếu các nhà đầu tư với các dự án.

Trong chín năm làm việc trên các giao dịch EB-5, ông đã tạo điều kiện cho gần 8 tỷ đô la được đầu tư, bao gồm cả các giao dịch lên tới 400 triệu đô la, ông nói. Các dự án lớn của ông bao gồm các khách sạn gần Sân bay Quốc tế Miami và khu chung cư Paramount Miami.

Fieldstone nói: Mặc dù các nhà phát triển vội vàng ôm lấy các khoản đầu tư EB-5 sau sự sụt giảm giá nhà ở và Đại suy thoái khi không còn nhiều những khonar cho vay từ ngân hàng, thì giờ đây họ không cần đến chương trình “tiền mặt cho thị thực” này nữa.

Ông nói “Sự mong đợi của việc huy động tiền đang dần ít đi, và thật khó để có được 200 triệu đô la cho một giao dịch. Bạn có thể nhận được điều đó ba năm trước, nhưng ngày nay rất khó khăn. Khi Trung Quốc thoái lui, họ càng khiêm tốn hơn trong yêu cầu vốn của họ”.

Ông cho biết các nhà phát triển mà ông làm việc cùng hiện đang hướng tới Brazil, Colombia, Châu Âu và Trung Đông để thu hút các nhà đầu tư.

Rodrigo Azpurua, với Tập đoàn Phát triển Riviera Point, cho biết ông đã làm việc với hơn 100 nhà đầu tư EB-5 trên năm dự án kể từ đầu những năm 2000. Nhưng ngày nay, ông thậm chí còn không thèm cố “dụ dỗ” các nhà đầu tư với lời hứa về một chiếc thẻ xanh; thay vào đó, ông tập trung vào mong muốn của họ để đầu tư vào các dự án có cơ sở thấp ở Hoa Kỳ và có lợi nhuận cao.

“Dự án đầu tiên của tôi là 17 triệu đô la và tôi đã kêu gọi một nửa số tiền đó bằng tiền đầu tư của Trung Quốc”, Azpurua cho biết khi nói về công viên văn phòng 72K SF của ông ở Miramar, được xây dựng hoàn toàn bằng nguồn tài trợ EB-5.

Ông đã gặp các nhà đầu tư tiềm năng tại các triển lãm thương mại,  công ty của ông đã đưa ra các danh mục đầu tư của nó trên phương tiện truyền thông xã hội. Ông kết nối chủ yếu với các doanh nhân muốn bảo đảm cho con cái của họ được đi học đại học ở Mỹ. Lúc đó thời gian chờ đợi ngắn hơn, vì vậy cha mẹ đã nộp đơn xin khi con họ 17 tuổi.

“Bây giờ, để đảm bảo điều đó có khi cha mẹ phải nộp đơn khi những đứa trẻ chỉ 2, 3 hoặc 4 tuổi” ông nói.

Azpurua đã xây dựng một văn phòng SF 46K ở Doral, một trung tâm doanh nghiệp SF 76K ở Miramar, một khách sạn Radisson Red gần sân bay Miami và La Quinta ở Orlando, càng ngày càng ít sử dụng hơn tiền đâu tư từ EB-5. Dự án thứ hai của ông được tài trợ với 80% tiền EB-5, và gần đây nhất của ông, chỉ khoảng 25%.

Azpurua nói rằng mặc dù các nhà đầu tư Trung Quốc bỏ tiền vào các dự án ở Nam Florida, nhưng một khi gia đình họ nhận được thị thực thì họ chủ yếu chọn sống ở vùng Tây Bắc Thái Bình Dương. Các nhà đầu tư từ các dự án ban đầu của ông đã giới thiệu bạn bè của họ, ông nói.

Nhiều người đã trở nên vỡ mộng với việc chờ đợi thị thực, và đang tiến hành chương trình EB-5 nhưng đầu tư vốn cổ phần tư nhân vào các dự án của Azpurua, miễn là ông trả lãi cao hơn so với dự án EB-5 để góp phần tăng giá trị cho thẻ xanh của họ. Azpurua cho biết các ngân hàng đã giảm bớt các yêu cầu cho vay, vì vậy ông cũng sử dụng nợ truyền thống để tài trợ một phần cho các dự án.

Chương trình EB-5 cũng đã nhìn thấy phần gian lận của nó. Ở Nam Florida, một nhà phát triển đã bị ràng buộc với một dự án Vermont lừa đảo, Jay Peak và vào đầu tháng 8, Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch đã mang các khoản phí liên quan đến khách sạn Palm House. Các thành viên của Quốc hội đã kêu gọi cải cách chương trình vì nó được coi là không công bằng để cung cấp thị thực cho các triệu phú, như thể bán quyền công dân, trong khi đất nước đang đấu tranh để xử lý những người tị nạn là người nghèo xuất hiện ở biên giới.

Gia đình của Jared Kushner đã bị chỉ trích và điều tra, khi lợi dụng mối quan hệ với Tổng thống Donald Trump để chào hàng dự án New Jersey cho các nhà đầu tư tiềm năng của Trung Quốc.

Một nhóm 450 nhà đầu tư Trung Quốc đang đưa đơn kiện và tranh cãi rằng những câu chữ trong luật đã đưa  ra  có nghĩa là chương trình cung cấp thị thực nhiều hơn chứ không ít hơn. Chương trình cung cấp 10.000 visa mỗi năm – có nghĩa là sẽ có khoảng khoảng 3.000 nhà đầu tư và 7.000 thành viên gia đình. Người Trung Quốc cho rằng chương trình nên trao 10.000 visa cho các nhà đầu tư, cộng thêm cho các thành viên trong gia đình.

Fieldstone cho biết: “Kỳ vọng là, giống như 13 hoặc 14 lần trước, chương trình sẽ được mở rộng. “Di trú là một vấn đề nóng, vì vậy không ai sẽ giải quyết vấn đề này trước cuộc bầu cử, và không ai sẽ làm bất cứ điều gì trước năm sau.”

Azpurua nói rằng sự không chắc chắn xung quanh chương trình đang buộc các nhà phát triển phải ít phụ thuộc vào nó hơn.

“Từ năm 2015 đã có những lần mở rộng chương trình ngắn hạn – 30 ngày, ba tháng, sáu tháng, một năm – nó đã xảy ra nhiều lần từ năm 2015 đến nay,” ông nói. “Tất cả thời gian, với một dự luật mới được đề xuất, có nói về tăng số tiền [được đầu tư] hoặc xác định lại khu vực làm việc [nơi trọng điểm tạo việc làm].

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả

Comments

Loading...